Cuộc trường chinh mang tên "Nguyễn Siêu" qua nghệ thuật tranh cát

15:45 19/11/2018

Đây là món quà đặc biệt trong Lễ Kỉ niệm 36 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11/2018 tại Trường Nguyễn Siêu, do các thầy cô giáo thế hệ kế cận dành tặng cho những người mở đường, sáng lập nên ngôi trường mang tên nhà giáo lỗi lạc, danh nhân văn hóa Nguyễn Văn Siêu.

Chương 1: Thần Siêu    

Nhớ một thuở Thăng Long hào khí
Đã ngời lên nền học vấn uyên thâm
Người thầy giáo đạo cao, đức trọng
Nguyễn Văn Siêu cùng lớp học Phương Đình.

Khi đất nước bị xâm lăng người cầm gươm, cầm giáo
Nay đất nước thanh bình ta cầm bút dựng xây
Thầy đã dựng kìa Đài Nghiên, Tháp Bút
Để tôn vinh đạo học bao đời nay.

Những khát vọng trên bầu trời tri thức
Thầy truyền cho bao lớp lớp môn sinh
Cái tâm sáng bao đời nay không tắt
Tả - Thanh - Thiên, khắc tạc một bóng hình.

Tự ngày ấy, Phương Đình xưa đông đúc
Đến hôm nay, ngôi trường ấm Nguyễn Siêu
Bao thế hệ đã dày công vun đắp
Để rạng danh công đức Thần Siêu.

Thăng Long xưa – Hà Nội nay văn hiến
Đất kinh kì bao hiền sĩ, văn nhân
Tự hào lắm nơi địa linh nhân kiệt
Sáng trong tâm, trọn vẹn một chữ TÌNH.

 

Chương 2: Người mở đường

Cả cuộc đời mấy mươi năm chiến tranh
Người khi ấy trải qua hai cuộc chiến
Lính giao liên, lính công binh hỏa tuyến
Nhiệm vụ nào cũng ghi dấu vẻ vang.

Dời tay súng, tay bút lại sẵn sàng
Anh bộ đội cụ Hồ nay đã là thầy giáo
Người nặng lòng với nghiệp duyên thơm thảo
Quyết dựng trường dù gian khó, chông gai.
        
Bao trăn trở suy tư cho ngày mai
Bao thao thức cho từng ngày đang đến
Người đã hiểu chẳng thể nào lỗi hẹn
Với đức thầy, với duyên nghiệp đa mang.

Và hôm nay, quyển sách đã sang trang
Cambrigde – Trường Nguyễn Siêu danh sáng
Lao động miệt mài, sáng tạo không giới hạn
Người mở đường bằng khối óc, con tim.
        
Tuổi thất thập vẫn trăn trở đi làm
Con đường sáng, thế hệ sau bước tiếp
Không biết đến nghỉ ngơi, quyết tâm cho trọn nghiệp
Thật xứng với đức thầy, người truyền lửa hôm nay.

 

Chương 3: Bến ấm    

Như con thuyền suốt mười năm lênh đênh
Rời bến này rồi cập sang bến khác
Thầy trò tôi trôi giữ dòng lưu lạc
Mơ ước nhiều về một bến bình yên.
    
Mười năm lênh đênh mong biển lặng sóng hiền
Qua bao bến – tạm neo – không chùn bước
Thầy trò tôi tin điều mình làm được:
Từ Thành Công rồi sẽ đến thành công.

Và hôm nay, ngời trong nắng mai hồng
Thuyền đã đậu bình yên lòng bến ấm
Mái trường mới – gửi niềm tin sâu đậm
Yên Hòa rồi, ta xây tiếp tương lai.

 

Chương 4: Hạnh phúc    

Có người vợ hiền tảo tần trong mắt anh
Nắng hạ, mưa đông, một vai em gồng gánh
Hai cuộc chiến tranh, em sinh con không có anh bên cạnh
Việc lớp, việc nhà, em trọn vẹn sớm khuya.

Có em - người vợ hiền là anh được sẻ chia
Cùng gánh vác, cùng gây cơ, dựng nghiệp
Là tri kỉ, em truyền lửa để cùng anh bước tiếp
Nghiệp trồng người, Thần đã tặng, em ơi!

Hôm nay đây, anh nắm tay em, mình bước tiếp cuộc đời
Dù đôi lúc, nhìn ngoảnh lại còn bao điều chưa nói
Hạnh phúc – Thương yêu – Biết ơn – Tin cậy
Nên cả cuộc đời mình, anh dành tặng cho em.

 

Chương 5: Thưa thầy    

Cứ mỗi mùa nắng lại biết xôn xao
Đẫm trong gió nồng nàn hương hoa sữa
Chúng con lại về đây nơi một thuở
Nhặt cho mình những kỷ niệm không tên. 

Trở về nơi xưa đã từng thắp lên
Bao ngọn lửa sáng ấm hồng tim nhỏ
Giọng cười nào giòn tan trong gió
Ánh mắt nào vội vã lén tìm nhau.

Gặp lại Thầy tóc trắng bạc mái đầu
Nhưng giọng nói vẫn ấm trầm nhiệt huyết
Cúi chào Thầy mà lòng thầm ước nguyện
Hứa với Thầy rồi con sẽ thành công. 

Dẫu cuộc đời còn có lắm bão giông
Nhưng tiếng trống khai trường còn vang vọng
Nhớ dáng Thầy vững vàng bên giá trống
Mạnh mẽ từng hồi, tiếng giục âm vang. 

Rồi ngày mai, con từng bước vững vàng
Bởi con biết mỗi lần quay nhìn lại
Gặp dáng Thầy giữa sân trường vững chãi
Cho con tựa vào, được tiếp sức, bay cao.

 

Chương 6

Xin cảm ơn Ông Bà, những người đã dựng xây nên ngôi trường này cho chúng con, những thế hệ Cán bộ - Giáo viên - Nhân viên và học sinh được học tập, làm việc và cống hiến.